pacman, rainbows, and roller s
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 10

 Chương 30: Nguyệt quý phi yêu đương vụng trộm 1
Cũng không biết đi qua nơi nào.
Chờ đến lúc nàng phát giác, nàng đã đứng trong một khu vườn hoang phế.
Nàng sao lại chạy đến nơi này đây? Cổ Lạc Nhi gãi gãi đầu.
Đúng rồi, nàng là bị một gốc cây trong vườn này thu hút tới.
Giữa vườn, có một cây đa đại cổ thụ, đứng dưới tàng cây, ngửa mặt lên trên ngắm, thấp thoáng có thể trông thấy một cái tổ chim.
Đúng rồi, vừa rồi, nàng chính là thấy một chú chim nhỏ rất đẹp bay vào trong bóng cây, mới đi vào trong vườn này.
Cái tổ chim kia có phải chính là nhà của chú chim nhỏ này hay không?
Nàng phải đi lên xem một chút.
Cây đa rất lớn, rất nhiều cành lá, Cổ Lạc Nhi cũng không tốn sức trèo lên cây.
Điểu nhi xinh đẹp vốn là đang đứng ở trong tổ, nhìn thấy Cổ Lạc Nhi, bị kinh động, hoảng sợ một tiếng, vội vỗ cánh bay mất.
Chỉ còn lại một cái tổ, cùng với mấy quả trứng chim sáng long lanh.
Cổ Lạc Nhi vẫy vẫy với nó.
"Ngươi trở về nha, ta không muốn thương tổn ngươi, ta chỉ là muốn nhìn ngươi và cái tổ một chút."
Tiểu điểu nhi cũng không để ý tới lời của nàng, hoảng sợ bay xa.
Cổ Lạc Nhi áy náy muốn xuống cây, nàng không muốn kinh động Điểu Nhi, nhưng vẫn là dọa đến nó.
Nó có thể hay không từ nay về sau sẽ không đến đây nữa?
Ừ, sẽ không đâu, hài tử của nó vẫn còn ở nơi này mà.
Cổ Lạc Nhi vừa mới trèo xuống một nữa, thân thể vẫn treo trên cành cây, đột nhiên nghe thấy cổng vườn truyền đến tiếng bước chân cùng tiếng người nói chuyện.
Một giọng nữ quen thuộc kiều mỵ nói: "Bây giờ là thời gian dùng bữa trưa, bình thường trong vườn này cũng không có người dám đến, hiện tại bên trong khẳng định không có ai, chúng ta không cần lo lắng."
Trời ạ, đây không phải là giọng của Nguyệt quý phi sao?
Nàng cùng ai lén lén lút lút chạy tới nơi này? Lại muốn tới đây làm gì?
Bất kể là cùng ai, thế nào cũng không có chuyện tốt.
Cổ Lạc Nhi muốn chạy trốn đã không kịp rồi, đành phải bò lại lên cây, cũng may cái nhánh cây này lá rậm rạp, đại khái sẽ không bị Nguyệt quý phi phát hiện.
Nguyệt quý phi vốn thống hận nàng, nếu bị nàng cho rằng, mình trông thấy bí mật gì của nàng, không biết nàng sẽ áp dụng thủ đoạn gì đối phó mình.
Chỉ một tên Hoàng đế lười đã khiến nàng lao tâm, hôm nay lại bị Hắc y nhân bức bách, nàng cũng không muốn lại vì Nguyệt quý phi này phí óc.
Đáng tiếc, Cổ Lạc Nhi mới bò trên lên một chút, thân thể vừa mới tiến vào trong bóng cây, chân vẫn chưa dẫm đến nhánh cây, Nguyệt quý phi liền đi vào trong vườn đến đây.
Cổ Lạc Nhi âm thầm kêu khổ.
Lão thiên gia cũng quá tàn nhẫn.
Để cho nàng có một cành cây chống đỡ cũng tốt a, hôm nay treo lơ lửng giữa trời như vậy, chỉ có thể dựa vào sức lực tay và chân ôm lấy thân cây, nàng thật sự chống đỡ không được bao lâu.
Chỉ mong Nguyệt quý phi nhanh lên một chút rời đi a.
Nàng có hoạt động bí mật gì, cũng không cần phải ở chỗ này trễ muộn quá lâu đi.
Đáng tiếc, sự tình lần nữa cùng nguyện vọng của nàng không tuân.
Chỉ nghe tiếng bước chân của Nguyệt quý phi cùng một người khác đi tới dưới tàng cây.
Sau đó Nguyệt quý phi nũng nịu nói: "Ta đều sắp xếp xong xuôi, có Đông Tuyết ở bên ngoài vườn trông chừng, không có người đến quấy rầy của chúng ta, chúng ta hôm nay có thể ở chỗ này chơi đùa thống khoái."
Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ, các ngươi chơi thống khoái, nhưng ta phải chịu khổ thống khoái .
Hừ, cái vườn hoang thế này, có cái gì hảo ngoạn?
Bên tai lại truyện tới tiếng cười ha ha của một nam tử .
Sau đó liền nghe một giọng nam mập mờ khiến cho người khác toàn thân dựng đứng nổi da gà.
"Được a, bảo bối, đã lâu không thấy nàng, muốn chết ta."
Cổ Lạc Nhi lập tức minh bạch là chuyện gì xảy ra, hóa ra nàng đụng phải người ta đang yêu đương vụng trộm .
Nguyệt quý phi cũng quá lớn mật đi, cũng dám ở trong cung vụng trộm.
Nhưng trong cung tất cả đều là thái giám a, nam nhân này là ai?
Đúng rồi, giọng nói của hắn rất quen thuộc, như là đã từng nghe qua.
Cổ Lạc Nhi cật lực ôm chặt thân cây, ghé đầu nhìn lại dưới tàng cây.
Mới nhìn một cái, liền xấu hổ mặt đỏ tới mang tai.
Dưới tàng cây, Nguyệt quý phi áo ngoài đã cởi ra, vẻn vẹn mặc cái yếm ngực kéo xuống đến cực thấp.
Một nam tử đang đứng ở trước mặt nàng, dán chặt lấy nàng, tay vô cùng không thành thật du tẩu trên người nàng.
Trời ạ, dưới tàng cây lập tức chuẩn bị trình diễn một bức xuân cung sống .
Nam tử kia mặc y phục gấm màu xanh sẫm, bởi vì đưa lưng về phía Cổ Lạc Nhi, Cổ Lạc Nhi không nhìn thấy vạt áo của hắn, chỉ thấy được trên ống tay áo thêu viền hoa phiền phức.
Trên y phục cũng thêu rất nhiều hoa văn vô cùng phiền phức.
Nhìn qua hết sức đắt tiền, nhưng có vẻ có chút tục khí.
Cổ Lạc Nhi trong đầu linh quang vừa hiện, nàng nghĩ tới, đây chẳng phải là Phùng Thái Úy sao?
Nam tử thoáng nghiêng thân, Cổ Lạc Nhi thấy được nửa bên mặt của hắn hé ra.
Nàng đoán không sai, người này quả nhiên là Phùng Thái Úy.
Khó trách Nguyệt quý phi dám cùng người này vụng trộm.
Hai người kia, một người là bá chủ hậu cung , một người là quyền thần ngoài cung, ai dám động tới hai người bọn họ sao?
Nam tử bình thường không thể tùy ý vào cung, nhưng Phùng Thái Úy có quyền thế, muốn vào cung, cũng không phải là chuyện không có khả năng.
Hắn đương nhiên đem những then chốt kia hóa giải dễ dàng.
Huống chi, trong cung còn có Nguyệt quý phi làm nội ứng.
Huống chi, Đông Phong Túy trừ ngủ ra, mọi sự bất kể.
 (mọi sự bất kể: mặc kệ mọi chuyện. Dùng Hán Việt cho Ha oai part 3 =]])
Ai, Đông Phong Túy ơi Đông Phong Túy, xem đi, đây là kết cục mà ngươi lười biếng, nên bị cắm sừng đó.
 (nguyên văn: đái lục mạo tử: đội nón xanh, nhưng cắm sừng nghe hay hơn a)
Cổ Lạc Nhi vô cùng đồng tình lắc đầu.
Đáng tiếc, nàng chiếu cố thông cảm cho Đông phong Túy, lại quên thông cảm cho tình cảnh của chính mình.
Nàng ở trên cành cây ngây ngô hồi lâu, cánh tay đã sớm run lên, càng ngày càng vô lực.
Rốt cục, cũng không ôm được nữa, từng chút từng chút trượt xuống dưới.
Cổ Lạc Nhi gấp đến độ trán đầy mồ hôi, hai người ở phía dưới này, một người coi nàng như tình địch, một người muốn tìm nàng vu oan, người cũng không phải đèn đã cạn dầu.
Cho dù là bình thường, bọn họ cũng sẽ không buông tha nàng.
Hiện tại, lại bị nàng bắt gặp một màn yêu đương vụng trộm này, bọn họ chẳng phải là muốn hận chết nàng?
Trời ạ, đó là một phế vườn a, nàng chính là chết ở chỗ này cũng không có ai biết.
Với lòng dạ ác độc của hai người kia, giết người diệt khẩu tuyệt đối là việc có thể làm được.
Không được, nàng nhất định phải trốn.
Nhưng Điểu Nhi vừa rồi bay đi hiện giờ lại bay trở về, chẳng những bay trở về, còn tìm đồng bạn.
Đại khái là Tiểu điểu mẹ tìm Tiểu điểu cha tới phụ giúp một tay trông chừng bảo bối.
Tiểu điểu cha cũng không giống Tiểu điểu mẹ nhu nhược như vậy, trực tiếp bay đến đỉnh đầu nàng, quanh quẩn ở trên đầu nàng, còn không ngừng kêu lên.
Đại khái là đang kháng nghị a.
Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ, xong rồi, lúc này thật sự chết chắc rồi.
Lão thiên gia a, đúng thật không nên làm chuyện xấu, sẽ gặp báo ứng .
Nhưng nàng cũng đâu có làm chuyện xấu gì a, chẳng qua chỉ là trèo lên trên cây xem tổ chim thôi.
Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi tiền hí đã làm đủ, đang chuẩn bị tiến vào giai đoạn thực chiến, đột nhiên nghe thấy tiếng chim hót bất thường, đồng thời ngẩng đầu lên.



Chương 31: Nguyệt quý phi yêu đương vụng trộm 2
Rốt cuộc vì vụng trộm, sợ bị người khác phát hiện.
"Con chim chết tiệt, cũng dám tới quấy rầy."
Phùng Thái Úy vừa ngẩng đầu vừa nói thầm.
Nguyệt quý phi đã the thé kêu lên.
Phùng Thái Úy cũng nhìn thấy Cổ Lạc Nhi đang ôm thân cây, chỉ về phía nàng bảo: "Uy, tiểu mao nha đầu từ nơi nào tới, còn không mau xuống đây."
Cổ Lạc Nhi ra vẻ trấn định hướng bọn họ phất phất tay.
"Hey, các ngươi tiếp tục, ta cái gì cũng không nhìn thấy."
Liều mạng muốn trèo lên phía trên, tay rốt cuộc đã không còn khí lực, thế nào cũng không trèo lên được.
Tiểu điểu cha tựa hồ nhìn ra nàng thế cùng lực kiệt, lại bỏ đá xuống giếng, ở trên tay nàng hung hăng mổ một cái.
 (bỏ đá xuống giếng: chọc gậy bánh xe đó >_<)
Cổ Lạc Nhi mu bàn tay kịch liệt đau nhức, "A a" kêu to, từ trên cây rớt xuống.
Nàng lần nữa được trải nghiệm tư vị từ không trung rớt xuống, tiếng thét chói tai phá vỡ bầu không khí nặng nề, một mạch hạ cánh.
Cổ Lạc Nhi nhắm mắt lại.
Xong rồi xong rồi, lúc này không có Đông Phong Túy ở dưới mặt đất làm cái đệm cho nàng, nàng không thể không ngã trọng thương.
Nàng trèo lên không quá cao, đại khái không đến mức ngã chết.
Tiếng thét chói tai đột nhiên dừng ở bên tai, xu thế hạ xuống tựa hồ cũng dừng lại.
Nàng đã rơi xuống rồi sao?
Nhưng là, vì sao trên người một chút cảm giác đau đớn đều không có?
Cổ Lạc Nhi mở mắt.
Chỉ thấy Phùng Thái Úy cúi người, phẫn nộ nhìn chằm chằm vào mắt nàng.
"Còn không mau đứng lên một chút, ngươi định đè chết Tiểu Nguyệt Nguyệt của ta sao?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt? Cổ Lạc Nhi thiếu chút nữa phun ra.
Lúc này mới phát hiện, nàng đang ngồi ở trên người Nguyệt quý phi, khó trách không có ngã đau, hóa ra lúc này lại có người làm đệm cho nàng.
Cổ Lạc Nhi tay chân luống cuống từ trên người Nguyệt quý phi bò dậy, đem Nguyệt quý phi theo từ mặt đất kéo lên.
"Thật xin lỗi a, ta không phải cố ý, ngươi ngã có bị thương hay không?"
Muốn chạy trốn nhưng lại không dám chạy trốn, nàng sợ là thật đã đè chết Nguyệt quý phi rồi, nàng phải nhìn xác thực đã.
Nếu thật là đè bị thương, nàng bỏ đi tìm thái y nha.
Nguyệt quý phi thật lâu mới chậm chạp tới , đau nhức chỉ vào Cổ Lạc Nhi mắng.
"Hay cho ngươi Tiên phi, cố ý gây khó dễ cho ta phải không? Ta hôm nay không thể không giết ngươi."
Tóc của nàng rối loạn, y phục, đương nhiên cũng sớm rối loạn, hợp với dung mạo dữ tợn, giống như một mụ điên khùng, làm cho Cổ Lạc Nhi toàn thân rùng mình một cái.
Cũng làm cho Phùng Thái Úy bên cạnh rùng mình một cái.
Cổ Lạc Nhi hảo tâm nhắc nhở nàng: "Nương nương, bộ dáng này của ngươi, thật không có hình tượng, bị người khác nhìn thấy cũng không hay."
Nguyệt quý phi vốn đang tức giận, nghe xong lời này, càng thêm nổi giận.
Nhảy một cái đứng lên, bắt lấy vạt áo Cổ Lạc Nhi, mắng: "Ngươi dám chế giễu Bổn cung? Được, hôm nay nợ trước nợ sau Bổn cung liền cùng tính một lượt."
Cổ Lạc Nhi âm thầm chửi mình, thật là một tên ngốc, vừa rồi làm gì lại không trốn đi, còn muốn xem thương thế của Nguyệt quý phi .
Hiện tại xong chưa, đi cũng không xong .
Dùng sức thoát khỏi tay Nguyệt quý phi, kêu lên: "Ngươi vẫn là đừng để thời gian lãng phí vì ta, cái gì mà nợ hay không nợ , chúng ta sau này hãy tính."
Nói xong liền muốn chạy ra cửa vườn.
Không ngờ Phùng Thái Úy sớm nhìn ra ý định của nàng, sớm ngăn ở phía cửa.
Trong mắt của hắn, đều là sát khí.
"Muốn đi? Nhìn lén chúng ta còn muốn đi? Ngươi chính là Tiên phi sao? Tiên phi thì thế nào? Chết ở chỗ này cũng không có ai biết."
Lần trước ở trên đường, hắn đổ thừa cho Cổ Lạc Nhi đụng vỡ bình hoa của hắn.
Khi đó Cổ Lạc Nhi mặc nam trang, mà bây giờ Cổ Lạc Nhi lại là một tiểu nha đầu tinh quái, hắn nhất thời không nhận ra nàng.
Lời này trong dự liệu của Cổ Lạc Nhi, nàng cũng biết hai người kia sẽ không bỏ qua nàng.
Chẳng lẽ trời muốn diệt nàng?
Cổ Lạc Nhi lén lút đưa tay đưa vào ngực, muốn lấy ra cơ nỏ giấu trong ngực.
Hoàn hảo nàng còn có cái này hộ vệ trong người.
Nhưng là ngực trống rỗng , cơ nỏ không thấy.
Cổ Lạc Nhi hoảng sợ toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Không có cơ nỏ, nàng làm sao đấu thắng được hai người trước mắt kia.
Xem ánh mắt bọn họ đi, giống đang nhìn một con mồi nằm trong tay, muốn đem nàng đang sống sờ sờ xé thành từng mảnh.
Ai, đều do nàng, nhìn Tiểu điểu cái gì nha, cho dù Tiểu điểu xinh đẹp hơn nữa thì có ích lợi gì?
Xem đi. Hiện tại ngay cả mệnh đều mất a?
Về phần xuân cung sống này, nàng vốn là không muốn xem, là bọn họ chính mình không nên tự đến trước mặt nàng biểu diễn mới đúng.
Biểu diễn thì biểu diễn đi, lại còn muốn hại chết khán giả duy nhất này.
Phùng Thái Úy căn bản không đem Cổ Lạc Nhi để vào mắt, hắn tốt xấu cũng là đại nam nhân, chẳng lẽ ngay cả nữ tử yếu đuối như vậy còn đánh không lại sao?
Phùng Thái Úy vuốt vuốt tay áo, vặn vặn cổ, từng bước một ép sát tới Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi từng bước một lui về phía sau, lại nghe thấy sau lưng truyền đến một tiếng cười lạnh.
Nàng cả kinh quay đầu lại, chỉ thấy Nguyệt quý phi đang đứng sau lưng nàng hơn ba bước, dù bận vẫn ung dung nhìn nàng.
Nàng đem tóc rối trước mặt hất ra sau, động tác ưu mỹ đến cực điểm.
Cổ Lạc Nhi thổ ra mật vàng.
Trước có lang, sau có hổ, bảo nàng lựa chọn như thế nào?
Đúng rồi, trung gian bất kể cái gì cũng không có a.
Phế vườn này rất lớn, Cổ Lạc Nhi suy nghĩ, Nguyệt quý phi nhất định không chạy kịp mình, mà Phùng Thái Úy cả ngày sống phóng túng, phỏng chừng cũng không rèn luyện thân thể, cũng chưa chắc đã đuổi kịp mình.
Nàng phải thử nghiệm một chút.
Cổ Lạc Nhi đột nhiên chỉ vào bên cạnh tường, lớn tiếng kêu lên: "Oa, Hoàng thượng, sao ngươi lại tới đây? Hôm nay như thế nào lại không ngủ lười vậy?"
Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi sợ hết hồn, đồng loạt theo phương hướng ngón tay Cổ Lạc Nhi chỉ nhìn sang.
Cổ Lạc Nhi muốn chính là cái này, thừa dịp lúc bọn họ quay đầu, chạy ngược lại với hướng tay nàng chỉ.
Chờ thời điểm Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi phát hiện mắc mưu, Cổ Lạc Nhi đã chạy xa khoảng vài mét, tà tà hướng về phía phế viên cửa ra vào chạy tới.
 (phế viên: vườm bỏ hoang)
Phùng Thái Úy hổn hển đuổi theo, lớn tiếng gọi: "Chạy đi đâu? Đứng lại."
Cổ Lạc Nhi đoán không lầm, Phùng Thái Úy đúng là không chạy thắng nàng.
Nàng rất nhanh liền chạy tới cửa lớn phế viên, lập tức nàng sẽ được cứu trợ .
Cổ Lạc Nhi cực kỳ hưng phấn, vừa phóng tới bên ngoài cửa, vừa quay đầu lại hướng Phùng Thái Úy thè lưỡi, giả làm mặt quỷ.
Nàng chỉ lo diễu cợt Phùng Thái Úy, không thấy được tình hình ở cửa.
Khi nàng quay đầu trở lại, trước mắt thình lình hiện ra một bóng đen to lớn.
Cổ Lạc Nhi vội vàng thu lại cước bộ, nhưng đã không kịp, nàng nặng nề đụng phải cái bóng đen trước mặt này.
Bóng đen cùng Cổ Lạc Nhi đồng thời phát ra "A" một tiếng kêu to, lui về sau hai bước.
Cổ Lạc Nhi lau trán, cái trán bị đụng phải cực kỳ đau đớn.
Lúc này nàng mới nhìn rõ, hóa ra cái bóng đen này là Đông Tuyết.
Đông Tuyết vốn canh giữ bên ngoài vườn cho Nguyệt quý phi cùng Phùng Thái Úy, nghe thấy tiếng kêu trong vườn, lúc đầu còn không muốn đi vào, về sau càng nghe càng thấy không đúng, liền định đi vào nhìn xem rốt cục là gì.



Chương 32: Hậu cung rối tinh rối mù
Không nghĩ tới, vừa mới đi tới cửa lớn liền bị Cổ Lạc Nhi đâm vào.
Lần chậm trễ này, Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi đều đuổi kịp, bắt được Cổ Lạc Nhi.
"Được lắm, dã nha đầu, xem ngươi chạy đằng nào."
Phùng Thái Úy oa oa kêu to.
Lúc này khoảng cách gần Cổ Lạc Nhi, lại đối diện mặt nàng, Phùng Thái Úy đột nhiên tỉnh ngộ lại, đây chẳng phải chính là tiểu tử ngày đó đào tẩu trên đường sao?
Đang tìm nàng, nàng lại tự mình đưa đến cửa.
Nàng thế nhưng lại là Tiên phi.
Khó trách vừa rồi cảm thấy quen mắt.
Phùng Thái Úy càng thêm nổi giận.
"Tốt lắm, ngươi còn chưa đền bình hoa cho ta, hôm nay lại muốn phá hỏng chuyện tốt của ta, ngươi không xong với ta đâu."
Cổ Lạc Nhi thấy hắn nhận ra mình, cũng không chống chế, nàng vốn là không có làm vỡ bình hoa của hắn a.
Cười hì hì nói: "Phùng Thái Úy, ngươi đã biết ta là ai, nên hiểu được, ta có yêu pháp. Ngươi có phải còn muốn quỳ xuống lần nữa hay không a?"
Ngày đó, Phùng Thái Úy chẳng hiểu tại sao lại quỳ xuống trước nàng giữa đường phố, mất hết mặt mũi, chính là điều sỉ nhục lớn nhất đời hắn.
Hôm nay nghe nàng nhắc tới, cả khuôn mặt đều nghẹn đỏ, cũng không biết là tức giận hay xấu hổ.
Tức giận kêu gào.
"Ta không tin, ngươi có bản lĩnh thì còn trốn làm gì? Có bản lĩnh thì ngươi dùng lại yêu pháp a."
Cổ Lạc Nhi cũng có chút kinh ngạc.
Nguyên tưởng rằng Phùng Thái Úy là tiểu nhân chỉ biết ỷ thế hiếp người, chỉ biết kéo bè kết cánh, chỉ vì Đông Phong Túy hồ đồ, cho nên bị hắn vận khí tốt bưng bít cả chức quan Thái Úy.
Không nghĩ tới, thì ra đầu óc của hắn láu lỉnh nhạy bén, tuyệt đối không ngu ngốc.
Xem ra làm Thái Úy cũng không phải là may mắn a.
Hắn vẫn có năng lực, chỉ có điều thân ngay bất chính.
Ai, thật là, nàng bản thân đã khó khăn bảo vệ rồi, còn đi quan tâm tới hạng người như Phùng Thái Úy làm gì vậy?
Cổ Lạc Nhi nhanh chóng chuyển ý niệm, hi vọng tìm ra phương pháp tự cứu mình.
Đang rầu rĩ, đột nhiên nghe thấy trên vách tường phế vườn truyền tới một giọng nữ đáng yêu.
"Này, các ngươi đang làm gì thế? Ba khi dễ một? Không thấy xấu hổ sao?"
Cổ Lạc Nhi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên vách tường một nữ hài mười sáu mười bảy tuổi đang ngồi , dung mạo thập phần xinh đẹp.
 (nữ hài: cô gái)
Nàng chưa từng thấy cô bé này, nghĩ không ra lai lịch của nàng.
Tóc của nàng không quấn thành búi, hiển nhiên không phải Tần phi trong cung.
Mà nhìn y phục nàng, cũng không giống cung nữ.
Bên tai tiếng Nguyệt quý phi nói nhỏ.
"Phong Linh công chúa, nàng ta sao lại tới đây? Lần này phiền toái rồi."
Cổ Lạc Nhi giật mình, hóa ra nữ hài là công chúa.
Thật tốt quá, cứu tinh tới.
Vẫy vẫy tay về phía công chúa, lớn tiếng nói: "Công chúa, làm sao giờ ngươi mới đến a. Điểu Nhi thiếu chút nữa bay mất. Không phải bảo ngươi mang vài người nữa tới sao? Bọn họ đang ở bên ngoài vườn a?"
Vừa nói, vừa liều mạng nháy mắt với Phong Linh công chúa.
Phong Linh công chúa hết sức cơ trí, thuận theo lời nói của Cổ Lạc Nhi đáp: "Ta dẫn theo a, ừ, bọn họ đang ở đó mà, lập tức vào trong vườn đây."
Nguyệt quý phi cùng Phùng Thái Úy nghe Phong Linh công chúa nói xong, trong lòng kinh hoảng.
Nhìn tình hình này, hôm nay không có cách nào tóm được Cổ Lạc Nhi.
Phùng Thái Úy tâm niệm thay đổi rất nhanh, rốt cục quyết định tạm thời buông tha Cổ Lạc Nhi.
Giảm thấp thanh âm xuống uy hiếp Cổ Lạc Nhi.
"Ngươi nhớ kỹ, bình hoa của bản Thái Úy có thể không cần ngươi đền, nhưng chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không thể nói ra. Hiểu không?"
Cổ Lạc Nhi cũng không phải là chưa bị người khác uy hiếp, nhún vai, không trả lời.
Phùng Thái Úy tức giận nói: "Dù sao miệng ngươi nói không có bằng chứng, không ai sẽ tin tưởng lời của ngươi. Nếu ngươi dám nói ra, ta liền tố cáo ngươi tội vu hãm. Hừ hừ, ngươi sẽ biết hậu quả là gì."
Nguyệt quý phi lạnh lùng bổ sung một câu.
"Hoàng thượng mỗi ngày chỉ biết đến ngủ, cho dù ngươi tố cáo với hắn cũng vô dụng."
Cổ Lạc Nhi biết rõ Phong Linh công chúa phô trương thanh thế, đương nhiên cũng nhân tiện chuyển biến.
Miệng đầy đáp ứng: "Ta cũng chẳng muốn quản chuyện không đâu của các ngươi. hoàng thượng bị cắm sừng, cũng không phải do ta. Yên tâm đi, bổn cô nương chưa bao giờ nói huyên thuyên."
Phùng Thái Úy lúc này mới thoáng thả tâm.
Còn đang muốn để lại vài câu đe dọa, dằn mặt Cổ Lạc Nhi một chút, lại nghe thấy Phong Linh công chúa hoan hô một tiếng, nhảy xuống tường.
"Ô, đó là cái gì?"
Đông Phong Linh miệng vừa nói, người đã chạy vội về phía đại thụ trong vườn.
Cổ Lạc Nhi nhìn theo ánh mắt của nàng, mắt sắc phát hiện, dưới đại thụ có một ống tròn đen sì đang lăn.
Đó không phải cơ nỏ của nàng sao?
Nhất định là vừa rồi ngã từ trên cây, không cẩn thận rơi ra ngoài.
Cổ Lạc Nhi mạnh mẽ đẩy Nguyệt quý phi ra, cũng chạy về phía đại thụ.
Nàng muốn đuổi theo Đông Phong Linh phía trước cướp lại cơ nỏ.
"Ngươi đừng động, là đồ của ta."
Nàng sợ Đông Phong Linh không cẩn thận vặn chốt mở trên cơ nỏ, ngộ nhỡ bắn phải chính nàng, hoặc là bắn nhầm vào người khác thì nguy rồi.
Nhưng là Cổ Lạc Nhi chung quy vẫn chậm một bước, lúc nàng chạy đến dưới tàng cây, Đông Phong Linh đã nhặt cơ nỏ lên.
"Mau trả lại cho ta, ngươi không thể động đến nó."
Cổ Lạc Nhi lo lắng nói.
Đông Phong Linh vốn không nghĩ lấy đồ của nàng, nhưng bị thái độ của nàng làm cho lòng hiếu kỳ phát ra, không đưa cho nàng.
Quay lưng lại nói: "Cho ta xem một chút đi."
Cổ Lạc Nhi nóng nảy, nhào qua giành lại.
"Thứ này rất nguy hiểm , ngươi không thể động đến."
Đông Phong Linh bên trái nhanh chóng tránh ra bên phải.
Cổ Lạc Nhi bắt được cơ nỏ liều mạng đoạt lại.
Lúc giành giật, cũng không biết tay ai động đến chốt mở, chỉ thấy hàn quang điểm một cái, vài tia ngân châm từ giữa cơ nỏ bắn ra ngoài.
Hai người đều sợ tới mức ngây dại.
Lại nghe thấy phía cửa ra vào của phế viên đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm.
"Aaaaaa."
Sau đó liền thấy Phùng Thái Úy ôm lấy cái mông nhảy lên cao ba trượng.
Hóa ra, vừa rồi thời điểm Cổ Lạc Nhi chạy đi, Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi liếc mắt nhìn nhau, nói: "Trở về đi."
Hôm nay việc đã đến nước này, bọn họ chỉ có thể rời đi trước rồi nói sau.
Nguyệt quý phi dẫn đầu đi ra khỏi phế viên.
Phùng Thái Úy vừa mới xoay người, ngân châm trong cơ nỏ lại bắn ra ngoài, bất thiên bất ỷ vừa vặn bắn lên trên cái mông của hắn.
 (bất thiên bất ỷ: công bằng, không nghiêng lệch.)
Cổ Lạc Nhi cùng Đông Phong Linh ngây ngốc một chút, bỗng nhiên bộc phát ra tiếng cười vang.
Kỳ thực không thể trách các nàng, mà là bộ dáng Phùng Thái Úy giậm chân quá khôi hài .
Phùng Thái Úy đau đến mức ngay cả lông mày đều nhảy lên không ngừng, đâu còn lo lắng giáo huấn Cổ Lạc Nhi các nàng, ôm lấy cái mông liền chạy về phía bên ngoài vườn.
Cổ Lạc Nhi hướng về phía bóng lưng của hắn lớn tiếng kêu lên: "Này, ngươi không phải là không tin ta có yêu pháp sao? Có muốn thử lại lần nữa hay không?"
"Không thử không thử. A ôi ôi, đau chết ta."
Tiếng Phùng Thái Úy kêu la, ôm lấy cái mông chạy đi.
Cổ Lạc Nhi vội vàng kiểm tra cơ nỏ.
Hoàn hảo, bắn ra ngoài không phải là độc châm. Phùng Thái Úy nhiều lắm chỉ bị đau một chút, không có việc gì .
Đông Phong Linh tựa đầu thăm dò trên vai Cổ Lạc Nhi, tò mò nhìn cơ nỏ trong tay nàng.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .